Anh gửi cho em 2 ngưởi nắm vận mệnh của đất nước rồi. Em thắp nén hương xin tổ tiên của Huyền thất tổ cách mạng của gia tộc ủng hộ độ trì cho họ biết sự thật sự cống hiến hy sinh cho tổ quốc cho dân tộc giải phóng đất nước đền đáp công ơn của gia đình dòng họ ông bà nội em. Em hãy khéo léo tìm cơ hội phù hợp để báo cáo cho thành đạt mà phải giữ được cho tính mạng an toàn, thời bình mà nó còn nguy hiểm hơn cả thời chiến tranh hoạt động tinh báo. Anh cũng đang gặp khó khăn và nguy hiểm nói thì người ta không tin mà lúc tin thì không nghĩ đó là sự thật. Người ta nhìn từ bên ngoài vào Không hiểu hết sự thật và gian trá cùng nguy hiểm bên trong. Với tình hình đám vô lại đó không khéo mất nước cho ngoại bang hơn cả quân xâm lược từ bên ngoài. Mình tức quá , có ai thuong xót cho đại gia đình minh đã hy vì Tổ Quốc không? Giờ cơ quan nào có thể giúp cho ông, bà mình đây. Mình đã gửi đơn từ công an bộ và công an các cấp địa phương từ năm 2012-2013 và các cấp văn phòng Trung Ương & chính phủ và báo chí đến nay … nhất là Tài nguyên môi trường và ông Chủ tịch của ủy Ban nhân dân thành phố Đà Nẵng im hơi lặng tiếng từ ngày Bác Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng & Văn phòng Chính Phủ chỉ đạo cho ông Chủ tịch thành phố Đà Nẵng đã mời tôi 4 lần , những lần trước mời xác ngày tôi k đi được lần thứ 4 tôi đi dự vào 28-12-2023 …Tôi gọi điện thoại hỏi thì bận bắn pháo hoa, gọi cho ông Nghĩa Tài Nguyên rồi im luôn và ông Chủ tịch thành phố Đà Nẵng im hơi lặng tiếng không một lời hồi âm tôi… Các người đang ăn hiếp tôi, làm cho tôi mỏi mệt để tôi bỏ cuộc…Tôi không bao giờ bỏ cuộc. Nếu hôm nay tôi có chết ..thì tôi mong rằng nhà nước cũng phải làm cho ra lẽ vì đã “50 năm “ giải phóng Hoà Bình , chưa có một lãnh đạo nào thấp cho ông, bà tổ tiên tôi một cây nhang” … Còn phá rừng trên bán đảo Sơn Trà Đà Nẵng thì báo đưa tin ông Nguyễn Xuân Phúc nói là : chặt cây thì phải thấp nhang cho cây! “ 10 năm trồng cây, trăm năm trồng người “. Các ông Đà Nẵng đang trồng hay đang phá nát cái Đảo sơn Trà mà ông, bà tôi đã gây dựng cho sự nghiệp Cách Mạng vẻ vang … cho các ông, bà quan sống sung sướng trên mồi hôi, xương máu và nước mắt trong tù đày …để rồi các ông, bà quan ăn mặc đẹp trang nghiêm để tưởng nhớ công ơn bao người nằm xuống… còn tôi rất cô đơn & chỉ có trời đất mới thấu… những người trần đang bận rộn niềm vui còn tôi đứng trước bàn thờ và biết ông, bà đã bằng lòng với sự hy sinh mất mác cao cả vì nước! Tôi kiêu réo và khóc trong nỗi niềm đau của dòng tộc tôi rất nhiều đời cách mạng chống giặc mà chết sạch …nhưng tất cả hơn 15 năm trôi đi chẳng ai thèm nghe quan tâm!